Mênh mông không bằng nhà mình

"Mẹ ơi trái đất mênh mông không bởi nhà mình. Dù rằng phú quý vinh quang, vinh quang quẻ không bằng có mẹ...", vừa nghe không còn lời bài hát trong một cửa hàng cà phê, tôi call điện từ chối một cuộc hẹn cùng trở về phòng.

Bạn đang xem: Mênh mông không bằng nhà mình

Gia tài tôi với lên thành phố hơn mấy năm nay chỉ là 1 chiếc rương cũ tự thời còn học phổ thông. Tôi giữ đều bức hình của cả gia đình, hình của mẹ thời còn con trẻ (lúc chưa sinh ra tôi), bức thư phụ vương gửi khích lệ tôi trước một kỳ thi học viên giỏi, dòng áo len màu xanh da trời lá bà bầu mang từ bỏ Bắc vào dành riêng cho tôi... Mỗi mặt hàng là một kỷ niệm, chiếm giữ một phần ký ức, một nhân loại diệu kỳ.



Niềm vui con em mình Tết về.

Năm lớp 10, tôi học tập trường huyện biện pháp nhà hơn 40 cây số. Thân phụ và mẹ cảnh giác chuẩn bị gần như đồ đạc, xếp gọn gàng cả vào chiếc rương nhỏ. Thân phụ bảo cái rương đó quý lắm, là tiến thưởng cưới của ông bà nội dành cho, tiếng giao lại cho tôi. Phụ vương chằng gọn dòng rương vào sau xe rồi chở tôi đi dìm lớp với tìm chống trọ trên mẫu xe cub cà tàng. Bà bầu đứng vùng sau dõi theo, nghẹn ngào nước mắt.

Nhận giấy báo trúng tuyển chọn đại học, một lần nữa cả cha và người mẹ lại gói ghém phần lớn yêu yêu quý vào dòng rương nhỏ, cùng tôi lên thành phố nhập học. Tôi bỏ thêm vào đó đều tấm hình gia đình, thư của cha, áo của mẹ, vài món quà… như lời cảnh báo phải nỗ lực không ngừng. Năm nhất đại học, tôi đi làm việc thêm để tích góp chi tiêu, được từng nào tiền tôi chứa cả vào rương để thời điểm cuối tháng đóng chi phí trọ. Về phòng, thấy cửa mở, dòng rương ở chỏng trơ, toàn thể số chi phí bị lấy hết. Tôi ngẩn fan hồi lâu. May thay rất nhiều thứ tôi quý nhất - kỷ vật mái ấm gia đình vẫn còn nguyên đó. Trái đất của tôi vẫn tồn tại nguyên đó…

Trở về phòng, mấy câu hát trong bài mẹ tôi cứ lởn vởn trong đầu. Tôi nghĩ về về mẹ, về cha, về cả gia đình, về gần như kỷ niệm. Sau khoản thời gian có bài toán làm tại thành phố tôi lại bẵng quên. Tôi cuồng tảo với mớ các bước bộn bề, với các cuộc gặp, dự án công trình cá nhân. Chiếc rương nằm yên ổn im mặt góc phòng, bị đè ngợp bởi vì giấy tờ, đồ đạc và vật dụng phía trên. Tôi vô chổ chính giữa quá, hay biện pháp sống thành thị đã khiến tôi nỗ lực đổi.



Nồi làm thịt kho đông của mẹ.

Nhấc máy hotline điện về nhà, bà mẹ thều thào share điện thoại. Mấy ni trời trở lạnh, nên bà bầu bị ốm. Phụ thân thì đang đi đón đứa con cháu nội học lớp 1 về. 1 mình mẹ sống nhà, nghe giọng yếu lắm. Bà mẹ bảo ăn cháo rồi uống thuốc đã khỏi thôi, tuy vậy tôi biết mẹ nói vậy để tôi khỏi lo. Tôi suýt khóc qua điện thoại, chỉ kịp dặn mẹ nhớ duy trì gìn sức khỏe rồi cụp máy.

Cũng bởi giờ này năm kia tôi đang hào hứng cho chiến lược chuyến du lịch dài ngày thuộc đám bạn. Tôi chọn cách đi nhằm tự thưởng cho doanh nghiệp sau một năm làm việc vất vả. Tôi gọi điện về công ty xin cha mẹ Tết này sẽ không về. Cha ngăn cản kêu tôi về, người mẹ thì gọi điện thoại lên khóc rức. Mà lại tôi vẫn đi như kế hoạch. Tôi chỉ nghĩ dễ dàng và đơn giản Tết là khoảng thời hạn nghỉ ngơi, lấy lại xúc cảm làm việc. Không chỉ có vậy các anh chị em tôi cũng về đông đủ. Tôi còn trẻ, không lập mái ấm gia đình nên trường hợp đi được thì cứ đi.

Xem thêm:

Mỗi ngày, mẹ đều gọi điện hỏi thăm tôi đang ở chỗ nào làm gì, tôi miễn cưỡng trả lời. Có lúc đang vui, tôi cũng chẳng thèm bắt máy. Tôi về lại quê hương sau chuyến đi, cũng chính là lúc vừa không còn Tết, fan mệt nhừ. Mẹ lo ngại chăm sóc, thân phụ thì ngồi im trên ghế dõi vào. Mấy hôm sau, tôi lên lại tp và trở lại với guồng quay công việc của mình, chẳng kịp hưởng chút không khí Tết còn sót lại.

Năm nay, do dứt tốt công việc và bài toán học phải tôi được nghỉ Tết sớm. Đám các bạn lại rủ rê đi du ngoạn trải nghiệm mấy ngày Tết. Tôi không nhận lời, vì hy vọng tìm cảm hứng mới lạ hơn. Sáng nay, đang ngồi cà phê thì vô tình nghe được bài hát đó. Lời ca lờ lững rãi, da diết kéo tôi vào số đông hồi tưởng thừa khứ. Giống như những thước phim con quay chậm, tôi bàng hoàng nhận biết mình đã quăng quật qua quá nhiều điều. Gồm cha, có bà bầu và Tết sum họp năm nào.



Được nghỉ ngơi bên phụ huynh là điều hạnh phúc.

Tôi lưu giữ như in cái xúc cảm mong chờ mẹ đi chợ Tết mang lại tấm áo bắt đầu cho mấy anh em. Là rất nhiều đêm 30 công ty chúng tôi ngồi xúm bên đống lửa canh nồi bánh chưng, nghe phụ vương kể về thuở yêu thương mẹ. Là số đông ngày đầu năm mới xúng xính đi chúc Tết chúng ta hàng. Là nồi giết mổ kho đông của Mẹ, là “chiếc bánh cóc” cha gói riêng, là kẹo mứt đủ đầy… đầu năm mới bình yên. Tết của những nhỏ bé bỏng tuổi thơ êm đềm, nghe như vừa qua thôi, ngay gần lắm.

Vậy mà hiện giờ tôi thành kẻ ích kỷ với đa số ham thích bản thân. Tôi chẳng chú ý Tết - cả vùng trời kỷ niệm. Tôi âm thầm lặng lẽ mở loại rương - cả một thế giới riêng đầy ắp tình thân của mái ấm gia đình còn nguyên đó. Chẳng gì đối chiếu được khi còn mẹ, còn cha, còn mẫu Tết sum vầy cả gia đình. Cố giới phía bên ngoài có mênh mông, to lớn đến đâu cũng không bằng nhà mình như câu hát còn văng vẳng trong đầu.

Tết này con về nhà, cha mẹ ơi…

Phan Quốc Hiệu

 Cuộc thi viết "Tết đoàn viên" vị nhãn hàng dầu nạp năng lượng Neptune kết hợp cùng mayphatdienvogia.com.vn tổ chức triển khai (từ 12/1 mang lại 15/2) là vị trí để người hâm mộ chia sẻ, gửi gắm trọng tâm tư, nỗi niềm của chính mình khi buộc phải xa đơn vị vào dịp Tết, thông qua đó nhấn to gan giá trị truyền thống của mái ấm gia đình Việt thuộc thông điệp "Về đơn vị đón Tết, mái ấm gia đình trên hết".

Bài dự thi được trình bày dưới dạng text buổi tối đa 1.000 từ, bằng tiếng Việt, bao gồm dấu, fonts Unicode, cố nhiên 3 hình hình ảnh minh họa hoặc đoạn phim có thời lượng không thực sự 3 phút, format flv hoặc mp4, dĩ nhiên tiêu đề phản nghịch ánh ngôn từ câu chuyện. Người tham gia dự thi tải đoạn phim lên Youtube rồi nhờ cất hộ đường liên kết cho mayphatdienvogia.com.vn.