MẸ VÀ CON GÁI KHÔNG HỢP NHAU

Người ta tốt nói phụ vương mẹ, con cháu là nhân duyên trong đời. Ngần ngừ kiếp trước tôi và người mẹ mình gồm thù oán nhau hay là không mà kiếp này, cửa hàng chúng tôi không thể như thế nào ở gần nhau được.

Bạn đang xem: Mẹ và con gái không hợp nhau

Nghe nhắc lại rằng, bà mẹ sinh tôi khó. Sau mấy ngày người mẹ đau đẻ bị tiêu diệt đi sinh sống lại cơ mà tôi chẳng chịu chui ra, chưng sĩ đề nghị đưa bà bầu đi mổ. đo đắn có buộc phải ám ảnh từ cơn đau đẻ đó hay không hay bởi vì từ khi xuất hiện tôi trên cõi đời này, gia đình làm ăn uống ngày càng thảm bại mà mẹ trút không còn bao nhiêu thâm độc lên đầu tôi.

Hồi nhỏ, mẹ hầu như chửi rủa tôi xuyên suốt ngày do những lỗi chẳng đâu vô đâu. Lỡ tay làm cho bể chiếc bình nước, người mẹ la 3 ngày chưa dứt. Hầu hết mẹ chưa bao giờ dành một cử chỉ chăm lo yêu yêu thương gì cho phụ nữ của mẹ. Tiếp xúc thường ngày của bà mẹ với tôi là: Tiền sáng nè, tiền trường nè, ăn uống cho lẹ đi, ngủ đi…


*
Từ khi tôi còn nhỏ, mẹ suốt ngày la mắng, chì chiết tôi. Ảnh chỉ có đặc điểm minh họa

Mỗi khi đi học được điểm cao, cũng tương tự bao con trẻ khác, tôi về khoe với mẹ. Thế nhưng, bà mẹ chẳng hề khen tôi, trái lại còn “dập” tôi ko thương tiếc: “Mày thì chỉ được nước copy nước không giống chứ làm gì giỏi vậy” hoặc “học giỏi mà lì lợm như mi thì cũng chẳng được mẫu nước non gì”… các lần như vậy, tôi chẳng còn thiết tha “khoe khoang” gì nữa. Tôi rúc bản thân vào vỏ ốc của mình, nhìn bà mẹ yêu chiều các người anh chị em khác.

Tôi trở nên ai oán bã, không nhiều nói, cục kịch hơn với đa số người. Mẹ luôn nói xấu tôi với những người dân xung quanh rằng tôi lì lợm, khó khăn bảo, cạnh tranh ưa nhất nhà. “Nó là bé mình dễ thường mình không nuôi chứ nhìn phiên bản mặt nó là tôi bực mình”, bà luôn nói về tôi như vậy. Chị em nói tôi là con chị em nhưng tôi bao gồm cảm giá, tôi là người con rơi rớt nào đó mà mẹ nhặt được kế bên đường. Trường hợp không, nguyên nhân mẹ lại không thương tôi như chị hai, chị ba và em út?

Lớn lên một chút, mẹ điều hành và kiểm soát tôi rất nghiêm ngặt về kiểu cách ăn mặc và những quan hệ dù tôi đã ra trường, đi làm việc kiếm tiền tự nuôi sống phiên bản thân. Tôi ngột ngạt, đôi lần bội phản ứng mạnh, vấn đáp lại dù sau đó, tôi bị chị em cầm thanh hao rượt tiến công tới tấp. Đỉnh điểm, lần đó tôi đi chơi về khá trễ, bà bầu nhốt tôi ngoài đường, quán triệt vào nhà dù đêm đó cực kỳ lạnh.

Xem thêm:

Tôi lủi thủi đi kiếm khách sạn nhằm ngủ qua đêm. Sáng sủa về nhà, mẹ thảy hết vật dụng của tôi đi ra ngoài đường rồi lạnh nhạt bảo tôi “hãy xuống đường mà sống, đừng về bên nữa”. Tôi ôm đồ, đi tìm kiếm nhà trọ, rồi từ đó tôi không về đơn vị nữa mặc cho các chị cố gắng giảng hòa tôi cùng với mẹ. Chỉ bao giờ nhà có việc gì nghiêm trọng hay lễ đầu năm mới tôi mới về viếng thăm nhà và lần nào về cũng có thể có cãi vã. Tôi cũng dần không có gì thiết tha mình là ra sao trong mắt của mẹ. Đôi khi tôi có suy nghĩ, chỉ vì bà bầu sinh ra tôi cần tôi có nghĩa vụ phải hotline mẹ, yêu cầu nhìn mẹ, vậy thôi.


*
Bao giờ bà bầu mới thương yêu tôi như với những chị cùng em út? Ảnh chỉ có đặc điểm minh họa.

Tôi có bạn yêu. Người ấy cũng biết tôi không thuận với chị em nên cũng không lần nào thuộc tôi qua kính chào hỏi mẹ. Quen thuộc nhau những năm rồi buộc phải năm nay, nhà người yêu hối cưới. Tôi lừng khừng phải mở miệng cầm nào với bà mẹ vì cũng buộc phải cần người lớn đứng ra lo chuyện đại sự. Mà mở mồm rồi người mẹ sẽ chửi mắng, làm nhục mặt tôi cùng với nhà chồng thì tôi biết ăn sao, nói sao… với nhà fan ta. Nghĩ cho đó, tôi vô cùng nản lòng, mong mỏi buông tay. Tôi nói dối với người yêu “thôi đừng có tác dụng đám cưới, cứ đk kết hôn là xong, em chẳng mong cưới xin gì đâu”

Thật lòng, tôi rất ước ao một ngày mình được phương diện áo cô dâu, được bố mẹ hai bên chúc phúc. Người mẹ sẽ tiễn tôi một phần đường để tôi về bên chồng. Tôi đang ôm mẹ cảm ơn công sinh thành của mẹ…

Mà sao phần đa thứ cùng với tôi nghiệt vấp ngã quá, cạnh tranh quá. Tất cả phải kiếp này tôi mãi mãi không phải là con của người mẹ nữa xuất xắc sao.