Ai Dắt Em Qua Nỗi Đau

Tâm Lan mệt mỏi bước thoát ra khỏi phòng thu. Phía 2 bên tai của cô luôn luôn có cảm giác bị ù ù liên tục. Số lượng các bước mới bắt đầu được một trong những phần hai so với tất cả ngày nhưng đã khiến cô cảm giác đuối sức ghê khủng.

Bạn đang xem: Ai dắt em qua nỗi đau

Cô nghĩ lại về chuyện buổi sáng sớm sớm của ngày hôm nay. Lúc vừa bắt đầu tới công ty, cô đã phải chạy ào vào nhà vệ sinh với cơn chống mặt và bi thiết nôn ập tới một biện pháp bất thường. Sau cơn nôn khan, trong cổ họng cô khô rát với vô cùng cực nhọc chịu. Chổ chính giữa Lan lững thững tiếp cận chân ước thang để đưa nước uống. Cô cảm thấy trong bạn một xúc cảm khang khác và trong cổ họng lại ban đầu nôn nao. Vào suy nghĩ, cô buột miệng mỉm cười tủm tỉm: "Hay là mình bao gồm tin vui nhỉ?”

Vẫn là cảnh sáng sủa sớm như phần nhiều khi, phần đông cô phái nữ mặc váy ngắn, chân đi guốc cao sẽ tựa tín đồ vào tường tạo dáng vẻ hay quàng tay lên vai ôm lấy nhau nhằm khoe mặt đường cong chú ý không mấy thiện cảm, miệng những cô hót líu lo những bài ca với đủ đề tài: nói xấu cô nhân viên cấp dưới này, xuất xắc khen mang khen nhằm anh sếp kia… Cô thở nhiều năm khi Hoàng Ngân – một người bạn bè thiết tốt nhất trong doanh nghiệp của cô, cũng đang “được” mọi người “mổ xẻ” không tiếc bằng những ”lời xoàn ý ngọc”. Cô đi thẳng liền mạch về phía bình nước đang từ thời điểm cách đây chừng hơn cha mét. Thừa nhận nút rước nước nóng pha café, cô lại ung dung cách về phòng làm việc như thể chẳng có chuyện gì liên quan tới bản thân vậy. Hầu như cô nữ váy ngắn ngơ ngác chú ý theo, trong đầu bọn họ đang lo lắng với ý nghĩ: "Chẳng biết chổ chính giữa Lan gồm nghe thấy những gì mà mình vừa mới nói xấu cô ta hay không nhỉ?”  nhưng lại họ đã hoàn toàn sai lầm, bởi vì lúc bấy giờ, phiên bản thân vai trung phong Lan chỉ nghĩ tới một điều duy nhất, là phải chăng cô đang sẵn có "tin vui"?

Tâm Lan nắm một xấp tài liệu, dạng giấy khổ A4, đã có kẹp lại ngay ngắn xếp vào chống tủ kéo rồi khóa lại kỹ càng. Cô hại những nhân viên cấp dưới xấu bụng sáng ngày hôm nay sẽ làm những vấn đề tiểu nhân nhằm hại cô cùng hại cả người cùng cơ quan Hoàng Ngân của cô ý nữa.

Khẽ kéo túi xách đeo lên vai, trung ương Lan rón rén đi cửa ngõ sau để rời khỏi văn phòng. Trưa nay, cô không thích ăn trưa cùng Hoàng Ngân như những ngày, đến dù bản thân khôn xiết muốn thông báo và nhắc nhở chị người cùng cơ quan hãy nên cảnh giác với gần như "con ma công sở" vào khoảng thời hạn tới.   

Bước ra ô cửa sau cuối của tòa nhà cao hơn hai mươi lầu. Ánh nắng nóng bức xộc thẳng tới khiến cô nheo nheo mắt mất một lúc. Cô chú ý lại phía sau, dò xét rất kỹ các ô cửa, do trong đầu cô nung thổi nấu một ý cho rằng mình hiện nay đang bị theo dõi. Mà lại chẳng bao gồm ai cả, chắc rằng tại cô vẫn quá căng thẳng mệt mỏi vì hiện tượng lạ đã xẩy ra vào sáng sớm của ngày hôm nay?

Con mặt đường Pasteur ùn ùn xe pháo cộ. Phía hai bên vỉa hè nhà yếu vẫn chính là đám khách văn phòng lố nhố ngồi nạp năng lượng trưa, thì thụp húp chén canh loãng mẫu đặc nước trên các chiếc ghế vật liệu bằng nhựa xanh đỏ. Hầu như đốm nắng và nóng lọt qua các kẽ lá hay lỗ thủng của tán cây dày đặc, như nhảy rung rinh bên trên mái hiên bên cổ, bên trên những con đường lát bởi gạch đỏ kẻ chéo có phần khập khiễng và đa số khe hở là phần rêu xanh bám lấy. Nhìn chúng thật ai oán tẻ.

Tâm Lan quốc bộ hơn một trăm mét bên dưới tán lá cây xà cừ lớn đủ để che rợp nắng, và cơn gió lào xào thổi qua xoa vơi cơn nóng hừng hực thuộc nỗi lo nóng sắng vào con bạn cô. Cuối cùng, trọng tâm Lan đã và đang tìm thấy một hiệu thuốc bốn nhân bé dại nằm nép mình dưới nơi bắt đầu cây bàng già ở gần góc phố. Cô chần chừ chưa vội phi vào ngay. Trường hợp thực sự tất cả tin vui thì sao chứ? Đây không phải là lần trước tiên cô với thai cơ mà? Sao tuỳ thuộc cô lại lóng ngóng, sao lồng ngực trái của cô lại đập thình thịch nhiều như vậy này nhỉ?

Tâm Lan kéo chiếc khẩu trang đang có trên mặt cao hơn chút nữa, nó đậy giấu cục bộ phần miệng với sống mũi cao. Cái mũ rộng vành sẽ đội trên đầu cũng khá được cô kéo xuống thấp rộng một chút. Cô quay trở về phía sau, quan sát nhìn, ngó ngó. Cô sợ có một vài bạn quen nào kia phát hiện tại ra hành vi của mình, cho mặc dù là "nó" vô cùng tốt đẹp.

Hoàng Minh chính là mối tình 1-1 phương từ thuở còn sinh viên của Hoàng Ngân (Ảnh minh họa)

Cô gái phân phối thuốc chừng ko kể hai mươi tuổi, mang bộ quần áo màu trắng, dòng mũ white trên đầu sẽ được toá ra, vài gai tóc rối bay lòa xòa trước mặt. Vừa bắt gặp khách hàng, cô nàng vội buông muỗng cùng phần cơm hộp của bản thân mình xuống bàn, chạy chân è cổ từ bàn ăn ra quầy thuốc. Giọng cô gái vui vẻ.

-    Chị download thuốc gì ạ?

-    làm ơn. Bán cho tôi một que thử. – trung tâm Lan giọng nhỏ tuổi nhẹ.

-    Thử bầu à?

     Đôi lông mày ko được tỉa tót của cô nàng nhíu lại, giọng bao gồm phần đanh đá hơn. Trọng tâm Lan cười cợt gượng rồi gật đầu:

-    Phải.

Khi cô gái lấy ra một vỏ hộp hình chữ nhật white color xen viền xanh dương bỏ vào túi ni lông màu black và cảnh giác buộc lại một cách kín đáo. Trung tâm Lan buột miệng:

-    Lấy mang đến tôi thêm một hộp nữa.

-    Vâng .

Cô gái nhảy cười. Cô sẽ quá thân quen với những quý khách hàng là các chị em còn trẻ. Họ luôn thế, bọn họ thường cài hai que thử vì chưng họ lo sợ. Họ đề nghị một sự chắc hẳn rằng chính xác, hay những có, hoặc là không.

Tâm Lan đón rước túi ni lông đã được buộc kín, vội vàng cho vô chiếc túi xách mà quên ko xem hạn thực hiện của chúng. Xưa nay, cô lừng danh là tín đồ cẩn thận. Trước khi bỏ một món hàng nào vào giỏ thanh toán, cô đều phải sở hữu thói quen đổi qua lật lại món sản phẩm chỉ để tìm hạn thực hiện của chúng được in ở ở đâu của vỏ hộp bìa. Nhưng mà lần này thì không, cô buộc phải tìm bí quyết trốn khỏi trên đây trước đã.

-    Cám ơn cô.

Xem thêm: Thẻ E Partner Của Vietinbank Là Gì, Tiện Ích Vượt Trội Của Thẻ Atm Vietinbank E

Vừa dấn tiền dư được trả lại, trung ương Lan gấp vàng đi qua đường. Cô thở dốc. Nỗi lo sợ cùng sự vui mừng cực kỳ như lần mang thai thứ nhất luôn khiến cô căng thẳng mệt mỏi như thế. Chỉ là một trong những cơn nôn khan, chỉ với cổ họng nôn nao và khô rát, tuy thế những bộc lộ đó cũng đủ nhằm cô liên quan tới lần đầu tiên mang thai bé xíu Nguyên Thảo. Cô thủng thẳng từng bước trở về tòa đơn vị cao phía trước.

Dường như, nụ cười chưa cụ thể này cũng đã khiến cho cô quên mất cả bữa ăn trưa. Cô chỉ luôn đưa tay lên xoa xoa bụng mình cùng quên mất vấn đề dạ dày sẽ gào ráo riết. Cô bỏng đoán. Rồi cô tiếp tục hình dung. Cô chưa chắc hẳn rằng một trăm xác suất nhưng tim cô đã đập thình thịch.Vẫn vẫn đang còn nghĩ ngợi và mừng quýnh thì điện thoại của cô bắt đầu rung lên. Là một số điện thoại cảm ứng lạ nhưng mà rất đẹp, cô lại rộp đoán: "Có lẽ là một khách hàng muốn hành hạ và quấy rầy cô vào thân giờ nghỉ trưa đây mà".

-    A lô, trọng tâm Lan xin nghe.

-    Em bị làm cho sao và lại đi download thuốc thế? che chị chuyện gì à?

-    À. Chị Hoàng Ngân ạ?

Tâm Lan dáo dác chú ý ngang dọc, Hoàng Ngân có lẽ rằng phải đang ở đâu đó xung quanh đây. Cũng chẳng gồm điều gì là khó hiểu khi Hoàng Ngân lại hỏi thẳng cô như vậy. Tự xưa mang lại nay, hễ cô có biểu hiện gì khó tính trong bạn dù là nhỏ dại nhất thì Hoàng Ngân cũng hỏi han, lo ngại và quan tâm cho cô tận tình. Hoàng Ngân lấy tư cách là 1 đồng nghiệp giỏi bụng, thân mật và gần gũi và quý quí cô. Nhưng mà trên hết, Hoàng Ngân yêu đơn phương Hoàng Minh - người ông chồng hiện tại của chổ chính giữa Lan, cũng là bạn làm việc của cô từ bỏ thuở còn sinh viên. Trọng tâm Lan luôn luôn tin tưởng rằng, Hoàng Ngân không có ý lợi dụng mình nhằm có thời cơ gần gũi Hoàng Minh. Ngược lại, cô còn vô cùng thân mật và nói chuyện gia đình cho Hoàng Ngân nghe, rất tỉ mẩn.

-    Gớm! Em nhìn qua bên mặt đường đi, chị đang ở đối diện đó. Nhà hàng quán ăn ăn của Nhật em à.

Cô quay trở về nhìn vào quán ăn uống bên kia con đường và thấy ngay Hoàng Ngân đang dùng bữa trưa cùng với một đấng mày râu trai lạ. Giọng trung khu Lan lại nhỏ nhẹ:

-    Bắt trái tang nhé! Em tha đấy! cả nhà dùng bữa trưa đi, lát về doanh nghiệp mình kể chuyện.

-    Được rồi! Em cũng ăn trưa đi nhé! Xin lỗi em. Chị rời phòng thu rồi đi với bạn luôn luôn nên không kịp nhắn tin cho em.

-    không vấn đề gì ạ.

Tâm Lan giơ tay vẫy vẫy chào Hoàng Ngân và đấng mày râu trai lạ rồi lại cách đi. Trong lưu ý đến của cô, cô cũng chẳng muốn tò mò việc cần giải đáp câu hỏi chàng trai lạ tê là ai? một trong những phần vì cô biết tỏng, đó chỉ là trong số những chàng trai “xui xẻo” khi gặp gỡ và hẹn hò cùng Hoàng Ngân bởi chắc chắn là kết quả của nó không lúc nào là voan trắng, nến thơm tốt những bữa tiệc mừng hạnh phúc lứa đôi. Xưa nay, cô đang quá quen với gần như chàng trai lạ, cứ mang đến rồi lại đi của Hoàng Ngân rồi. Một phần còn đặc trưng hơn nữa là, hiện tại cô luôn nghĩ mình đang mang thai.

Cả buổi chiều trôi đi, trọng điểm Lan chần chừ mỗi khi nhìn vào chiếc túi xách tay đang nằm trên bàn có tác dụng việc. Cái cảm giác chờ đợi, nó thiệt là hồi hộp và thú vị có tác dụng sao!

Thừa nhận là cô đã cực kỳ lắng nghe đều gì cơ mà Hoàng Ngân kể về người lũ ông mới, đồng ý là cô đang đồng ý lia lịa cùng với những chủ kiến đóng góp trong phiên bản tài liệu sẽ được phát thanh vào chương trình bạn nghe đài tuần sau…, dẫu vậy những điều đó chỉ đi đến một kết luận ở đầu cuối rằng, vai trung phong Lan chẳng gọi gì về toàn bộ những bộc bạch tâm sự hay bất kể một luận bàn nào đang được để cập đến.

Cô giơ tay đồng ý với chủ kiến đóng góp của người đồng nghiệp đang nói xấu mình vào mức sáng. Cô chấp nhận lia lịa khi được giao nhiều quá trình hơn so với tất cả ngày … nhưng lại thực tình, cô thây kệ tất cả.

Bởi các người đàn bà khi biết mình đang sở hữu thai, họ không còn thiết tha bất kể một đồ vật gì sinh hoạt trên đời nữa...

(Hết phần 1)

Truyện lâu năm kỳ "Ai dắt em đi qua nỗi đau" lâu năm 28 tập. Mẩu truyện kể về rất nhiều thăng trầm trong cuộc sống đời thường của nhân vật thiết yếu Tâm Lan. Trong khi là những mẩu truyện bi hài xẩy ra trong môi trường văn phòng hiện đại. Mời chúng ta hãy đón đọc mọi phần tiếp sau của tập truyện lâu năm kỳ "Ai dắt em trải qua nỗi đau" của tác giả Lâm Phương Lam vào lúc 9h sáng máy 2,4,6 mặt hàng tuần nhé!